Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH
Dam Thanh Cong

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 15h:04' 11-03-2024
Dung lượng: 844.0 KB
Số lượt tải: 15
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 15h:04' 11-03-2024
Dung lượng: 844.0 KB
Số lượt tải: 15
Số lượt thích:
0 người
MỤC LỤC
Lời giới thiệu
Về tác giả - Jack Canfield & Mark Victor
Hansen
1. Mỗi khó khăn chính là một cơ hội tiềm ẩn
2. Hãy suy nghĩ và tưởng tượng về những điều
bạn có thể làm được
3. Biết tập trung sức mạnh
4. Khẳng định chính mình
5. Cuộc sống hài hòa là cuộc sống hạnh phúc
6. Cân bằng cuộc sống bằng tình yêu thương
7. Vươn tới sự hoàn hảo trong công việc
8. Bí quyết của một cuộc sống khỏe mạnh
9. Gặp gỡ và học hỏi những người đặc biệt
10. Tăng cường sức mạnh trí tuệ
Thay lời kết
NHẬN XÉT - BÌNH LUẬN VỀ CUỐN SÁCH
Lời giới thiệu
HÃY ƯỚC MƠ VÀ DÁM
THÀNH CÔNG
Trong cuộc sống, chúng ta luôn có những hoài
bão và ước vọng về hạnh phúc, thành công. Một số
người thì đạt được những ước mơ của mình, những
người khác thì không thể – và ước mơ vẫn mãi là ước
mơ. Điều gì đã tạo nên sự khác biệt ở đây? Chúng ta
cảm thấy mình không được thành công trong công
việc, không có được một tình yêu như mong đợi,
không có được niềm vui... và cuộc đời dần dần rơi
vào tình trạng mất phương hướng, xám màu – khác
hẳn những gì chúng ta dự định ban đầu. Vậy nguyên
nhân gì đã cản trở chúng ta, khiến chúng ta không
thực hiện được ước mơ của mình?
Bất cứ ai cũng có thể đưa ra những lý do nghe có
vẻ rất hợp lý. Vâng! Sẽ có hàng ngàn lý do. Nhưng
sâu thẳm trong lòng, chính chúng ta hiểu rõ rằng
mình hoàn toàn có thể biến ước mơ thành hiện thực nếu như chúng ta đã cố gắng và quyết tâm hơn, dám
vượt lên chính mình, dám giữ vững niềm tin về một
viễn cảnh ta đã từng ước mơ, dám thực hiện những
gì chúng ta đã suy nghĩ. Nói tóm lại là dám thành
công!
Tại sao chúng ta không dám?
Khi thật sự nhìn lại tất cả, chúng ta sẽ phát hiện
một nguyên nhân sâu xa hiện lên rất rõ: Nỗi sợ hãi!
- "Đúng! Chúng ta đã từng sợ hãi!".
Sợ hãi về điều gì?
- "Sợ hãi về tất cả!"
Kẻ thù đích thực của chúng ta chính là sự sợ hãi.
Vậy đối với những người thành công, họ không
có những nỗi sợ hãi ư? Không! Nỗi sợ hãi đều có
trong tất cả mọi người. Điểm khác biệt là một số
người nhìn rõ nỗi sợ hãi và đặt chúng vào tầm giải
quyết để hành động, để vượt qua như một chướng
ngại nhỏ trên con đường bước tới. Một số khác đặt
chúng lên rất cao, xâm tỏa vào mọi ngóc ngách trong
suy nghĩ, cảm xúc, làm che phủ và lấn át tất cả những
điều tích cực khác.
Chính nỗi sợ đã ngăn cản chúng ta có một niềm
tin sẽ thành công. Điều đó làm yếu đi rất nhiều lòng
quyết tâm và sức mạnh của chúng ta, dựng lên những
rào chắn vô hình trong tâm trí. Nỗi sợ hãi đã ngăn
cản chúng ta hành động - mà không hành động thì
chúng ta chẳng bao giờ tiến xa hơn, khác hơn vị trí
hiện tại của mình!
Nếu chúng ta đối đầu và vượt lên nỗi sợ thì nỗi sợ
sẽ biến mất. Và một khi chúng ta biết vượt lên chính
mình thì chúng ta có thể thực hiện được tất cả những
điều mình mong ước.
Vậy hãy bắt đầu ngay bây giờ, ngay ngày hôm
nay. Hãy dám vượt qua những nỗi sợ hãi, dám nghĩ,
dám làm, dám vượt qua chính mình.
Mục đích cuốn sách này là truyền cho bạn một
niềm tin và cách để tạo ra sự đột phá đó.
Chắc chắn bạn sẽ thành công, nếu bạn dám
thành công!
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Về tác giả - Jack Canfield & Mark
Victor Hansen
Và sự ra đời của bộ sách nổi tiếng
Chicken Soup for the Soul và Dare to Win
Jack Canfield là diễn thuyết gia nổi tiếng tốt
nghiệp đại học Harvard, nhận bằng cao học của đại
học Massachusetts và học vị tiến sĩ của đại học Santa
Monica. Jack có kiến thức sâu rộng, có cách nói
chuyện đầy sức thuyết phục và lôi cuốn, ông đã giúp
rất nhiều người khám phá sức mạnh bản thân để theo
đuổi và thực hiện ước mơ của mình. Trong suốt 25
năm qua, ông đã thực hiện các buổi nói chuyện với
hàng triệu người của những tập đoàn lớn như: Virgin
Records, Sony Pictures, Merrill Lynch, Federal
Express, Sonic Burger, Income Builders
International, …
Mark Victor Hansen cũng là một diễn thuyết
gia rất tâm huyết. Ông đã thực hiện hơn 4 ngàn buổi
nói chuyện cho hơn 2 triệu thính giả ở 32 quốc gia về
các đề tài cuộc sống, cách tìm kiếm sức mạnh tinh
thần và phát triển nội tâm, chiến lược kinh doanh và
hiệu quả trong công việc. Ông nhiều lần được mời nói
chuyện trên các đài truyền hình và phát thanh nổi
tiếng như ABC, CBS, PBS, CNN… và hiện là một
trong những nhân vật được yêu thích nhất của khán
thính giả nước Mỹ.
Trong những buổi diễn thuyết, Jack Canfield và
Mark Victor Hansen thường tiếp cận với thính giả
bằng những câu chuyện có thật, xúc động và ý nghĩa,
có tác dụng động viên tinh thần, giúp mọi người có
thể cảm nhận sâu sắc được những ý tưởng và tư duy
tích cực của cuộc sống. Ngược lại hai người cũng đã
tích lũy được những kinh nghiệm quý báu từ thực tế
cuộc sống của hàng trăm ngàn khán thính giả của
mình.
Sau đó, thính giả ở khắp mọi nơi mong muốn
được đọc và lưu giữ những câu chuyện thú vị ấy và
muốn Jack Canfield & Mark Victor Hansen chia sẻ
những kinh nghiệm của hai ông sau hàng chục năm
nghiên cứu về cách đạt được thành công trong cuộc
sống. Mọi người đề nghị Jack và Mark tập hợp những
câu chuyện thành một cuốn sách.
Bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng ra
đời từ đó.
Và sau một thời gian dài chắt lọc, đúc kết những
trải nghiệm thực tế, quý giá của chính mình và rất
nhiều người, cuốn Dare to Win – Dám T hành
Công ra mắt và ngay lập tức nhận được sự đón nhận
và yêu thích của độc giả khắp nơi trên thế giới. Cuốn
sách đã được dịch ra hàng chục ngôn ngữ trên thế
giới.
1. Mỗi khó khăn chính là một cơ
hội tiềm ẩn
"Cuộc đời tựa như một hòn đá,
chính bạn là người quyết định để hòn đá ấy
phủ rong rêu hay trở thành viên ngọc tỏa
sáng."
- Cavett Robert
Buổi sáng hôm đó, chàng thanh niên kiên nhẫn
đứng chờ cả buổi chỉ để gặp một vị tiến sĩ tâm lý người vốn nổi tiếng là một chuyên gia tư vấn giúp giải
quyết những khó khăn trong cuộc sống. Vừa thấy
bóng ông, chàng trai vội chạy ngay đến:
- Thưa ông! Xin hãy giúp tôi! Tôi đang rất căng
thẳng. Sao đời tôi luôn gặp phải những vất vả, rắc rối
mà tôi không biết phải giải quyết thế nào bây giờ. Xin
ông hãy giúp cho tôi một lời khuyên.
Nghe nói thế, vị tiến sĩ nhìn chàng trai, từ tốn
đáp lời:
- Tôi sẽ chỉ cho anh một nơi mà ở đó toàn là
những người không bao giờ có vấn đề gì hay gặp phải
bất cứ khó khăn nào trong cuộc sống cả.
- Ồ! Nếu vậy thì hay quá, chúng ta đi ngay được
không? Được sống như vậy thì thật là thích. – Mắt
anh sáng lên mừng rỡ.
- Chúng ta đi nào, nơi ấy cũng gần đây thôi.
Nhưng tôi e rằng khi đến nơi, anh có thể sẽ thay đổi ý
định đấy. - Vừa nói, tiến sĩ vừa cùng chàng trai rảo
bước.
Họ đi bộ băng qua hai dãy phố. Một khu đất
rộng tách biệt hẳn với phố xá sầm uất hiện ra. Vừa
đến nơi, vị tiến sĩ quay sang phía chàng trai, chỉ tay
và nói:
- Đến nơi rồi, chính là chỗ này. Tôi khẳng định
với anh 150.000 cư dân ở đây không một ai còn gặp
bất cứ vấn đề hay rắc rối nào trong cuộc sống cả.
Vừa ngạc nhiên vừa tò mò, chàng trai đưa mắt
nhìn theo hướng tay của tiến sĩ, rồi ngước lên nhìn
tấm biển nhỏ treo ngay phía trên cổng có dòng chữ:
"Nghĩa Trang Thành Phố".
Cuộc sống là như thế đấy! Nó không hề bằng
phẳng mà luôn chứa đựng những vất vả, thách thức
dành cho tất cả chúng ta. Và đời người là cuộc hành
trình vượt qua những thử thách đó. Hãy hướng về
phía trước. Bạn đừng vội nản chí, mỗi lần vượt qua
một khó khăn, bạn sẽ thấy mình trưởng thành hơn.
Và cách tốt nhất để đánh giá năng lực của một người
là nhìn vào cách người đó đã vượt qua những khó
khăn trở ngại trong cuộc sống. Sau cùng, khó khăn
gian khổ sẽ đem lại cho mỗi người một tài sản vô giá
- đó là sự trưởng thành và trải nghiệm.
Ai cũng muốn công việc của mình được suôn sẻ,
không gặp rắc rối nào cả. Thế nhưng, khó khăn lại
thường xảy ra vào những lúc không ngờ nhất. Trước
khó khăn, nhiều người thường than thân trách phận
sao mình bất hạnh đến vậy. Chỉ mới gặp chút rắc rối,
họ đã thay đổi thái độ, thậm chí rơi vào bi quan, chán
nản.
Ngược lại, có những người lại xem khó khăn xảy
đến là cơ hội, là thử thách, như lẽ thường của cuộc
sống. Họ luôn có niềm tin vào một viễn cảnh tươi
sáng và sẵn sàng đương đầu, thách thức với chúng và
quyết tâm phải vượt qua. Đáng buồn thay, những
người như vậy không nhiều vì có rất ít người nhận ra
những cơ hội đang bị che lấp phía sau những khó
khăn. Có những lĩnh vực hay phát sinh nhiều vấn đề
rắc rối khiến người ta bận tâm nhiều:
- Kinh doanh, thương trường.
- Học hành, thi cử, việc làm.
- Các mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã
hội.
- Tình cảm cá nhân.
- Tình trạng sức khỏe.
Ở tuổi hai mươi sáu, Mark Victor Hansen đã
điều hành một doanh nghiệp lớn chuyên cung cấp
mái lợp tại New York. Vào thời điểm này, sản phẩm
của công ty Mark bán rất chạy. Doanh thu lên đến 2
triệu đô la mỗi năm.
Nhưng chẳng bao lâu, công ty Mark gặp phải
khó khăn khi xảy ra vụ cấm vận dầu mỏ của khối các
nước Ả Rập, tiếp theo đó là sự ra đời của tổ chức các
nước xuất khẩu dầu mỏ OPEC dẫn đến việc giá dầu
tăng vọt. Điều này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến
giá PVC (một sản phẩm hóa dầu) cũng chính là
nguyên liệu sản xuất chính của công ty Mark.
Nếu không có chuyện gì xảy ra thì có lẽ Mark sẽ
vươn tới đỉnh cao của sự nghiệp, vậy mà giờ đây anh
không còn con đường nào khác là buộc phải tuyên
bố phá sản. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Chán nản
cùng cực và cảm thấy như bị cuộc đời hắt hủi, Mark
nghĩ có lẽ anh sẽ không bao giờ thoát khỏi tình trạng
này. Anh cố cách ly mình khỏi thế giới bên ngoài và
gần như nằm liệt ở nhà suốt ngày với tâm trạng vô
cùng bế tắc. Điều làm anh sợ nhất là ý nghĩ mọi người
đều biết anh bị phá sản. Trong suốt một thời gian dài,
anh đã tự giam mình như thế. Đó là những năm tháng
đen tối nhất trong cuộc đời của Mark.
Chấp nhận khó khăn hay để khó khăn
nhấn chìm?
Khi bước ra khỏi tòa án, tài sản duy nhất còn lại
của Mark là bộ quần áo trên người và một chiếc xe
cũ. Sau đó anh cứ lang thang không mục đích khắp
New York. Mark đã rơi xuống tận cùng của cuộc
sống: làm phu bốc vác giấy vệ sinh ở nhà ga xe lửa
dưới tiết trời mùa đông băng giá dù vẫn còn khoác
trên người một chiếc áo choàng đi mưa, một bộ com
lê đắt tiền và mang đôi giày da hợp thời trang chỉ để
kiếm 2,14 đô la cho mỗi giờ làm việc.
Trước đây, khi còn trên thương trường kinh
doanh mái lợp, anh là một ông chủ, một nhà kinh
doanh lớn. Còn giờ thì Mark thường tự hỏi: "Mình là
ai?".
Vào những ngày đó, Mark thường lái chiếc xe cũ
nát của mình đến các trạm xăng và yêu cầu chỉ đổ hai
mươi lăm xu tiền xăng mà thôi. Dù mọi người đoán
được tình cảnh và thông cảm với anh, Mark vẫn
không khỏi bối rối. Lòng tự trọng dường như đã
không còn chút giá trị nào và cũng không giúp gì
được anh. Mark như đang ở tận cùng của xã hội.
Nhưng, đó cũng chính là bước ngoặt lớn của đời anh.
Anh đã có cơ hội trải nghiệm và học được bằng xương
máu những nguyên tắc vàng sẽ trình bày trong cuốn
Dám Thành Công này.
Một trong những chìa khóa của thành công là
không được bỏ cuộc dù hoàn cảnh có trở nên tồi tệ
đến đâu chăng nữa - vì mọi vấn đề sau cùng luôn sẽ
tìm được cách giải quyết. Đây là một thông điệp quan
trọng chúng ta thường được nghe thấy, nhưng lại
thiếu bản lĩnh khi áp dụng vào thực tế khi khó khăn
xảy ra. Chúng ta hay xem thường và thương hại
những người bị phá sản. Nhưng trên thực tế, đó chính
là lúc cả thế giới đang mở rộng ra đối với họ. Không
còn gì để mất cũng có nghĩa là không có gì
ràng buộc, giam hãm – họ là người tự do. Họ
không cần phải bám mãi một công việc hay theo đuổi
bất kỳ chuyện kinh doanh nào không thích hợp. Thế
giới bỗng dưng trải rộng trước mắt họ hơn bình
thường. Mọi thứ đều mới mẻ, bình đẳng, tất cả đều ẩn
chứa những cơ hội tiềm ẩn.
Với Mark, mọi việc đã đi xuống tận cùng - không
thể nào tồi tệ hơn được nữa mà bắt đầu đi lên theo
một hướng mới.
Khởi nghiệp - bắt đầu từ nơi kết thúc
Từ chỗ bị phá sản, Mark quyết tâm làm lại từ
đầu. Nhưng lần này anh đã học được những điều tối
quan trọng và dựa vào các nguyên tắc đó để bước
tiếp về sau. Một người bạn đã bảo anh: "Mark ạ, cậu
đã phá hết đường lui rồi, cậu phải tiến lên và thành
công thôi!". Sau một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục,
giờ đây Mark có một người vợ đáng yêu, hai đứa con
xinh xắn và một cơ ngơi ở miền Nam California. Anh
là chủ của ba doanh nghiệp lớn và có vai trò lãnh đạo
trong hơn nửa chục doanh nghiệp khác. Hàng năm
anh đi đây đó trên 250.000 dặm, mang những thông
điệp về tình yêu, về niềm hy vọng, lòng can đảm, sự
hỗ trợ để truyền cảm hứng và chia sẻ đến hàng triệu
người.
Không phải chúng tôi nói thế để ca ngợi Mark
mà để cho các bạn thấy rằng anh có thể đạt được điều
đó từ hai bàn tay trắng, đảo ngược được tình thế, từ
thất bại nghèo khó trở nên thành đạt và giàu có. Chỉ
xét riêng về sự nghiệp thì chính cái đáy mà anh rơi
xuống lại là điểm khởi đầu cho chuỗi thành công rực
rỡ của anh trong tương lai.
Anh từng nghĩ những khó khăn đó mới thực sự
là cơ hội. Bị phá sản là kinh nghiệm tồi tệ nhất nhưng
cũng tuyệt vời nhất mà anh đã từng trải qua. Chúng
tôi bảo kinh nghiệm ấy là "tuyệt vời" nhất bởi vì từ
đó, anh đã có được một sự giác ngộ về cuộc sống và
một sự thấu hiểu thời cuộc sắc bén. Với những hành
trang vô giá ấy, anh đã bước ra khỏi ngành kinh
doanh mái lợp để dấn thân vào con đường diễn
thuyết, viết lách, thầu khoán chuyên nghiệp và trở
nên bậc thầy danh tiếng trong lĩnh vực khuyến khích
và động viên con người.
Nếu bạn đang gặp phải những thất bại trên con
đường sự nghiệp, hãy xem xét lại nguyên nhân và
các triển vọng của chúng và tự rút ra những bài học
cho mình. Mười năm sau, khi nhìn lại, bạn sẽ thấy
chính thất bại đó thực sự là một cơ hội lớn đã làm
thay đổi cả cuộc đời bạn. Hãy tin rằng chỉ cần một
niềm tin tuyệt đối rằng bạn sẽ làm được - thì cơ hội ấy
CHÍNH LÀ CƠ HỘI DÀNH CHO BẠN.
T hành công không nhất thiết phải có
ngoại hình đẹp
Nếu nói những khó khăn về tài chính là gay go
thì không hẳn như vậy vì thực tế chúng ta vẫn có thể
giải quyết đơn giản bằng việc huy động thêm vốn. Có
một loại khó khăn khác, nan giải hơn rất nhiều, chẳng
hạn như có diện mạo xấu hay khiếm khuyết về ngoại
hình. Đây gần như là mối bận tâm chung của nhiều
người. Người ta thường lo lắng về ngoại hình nhiều
hơn bất cứ điều gì khác của bản thân. Họ xem đó là
vấn đề lớn nhất của mình.
Có bao giờ bạn bận tâm về ngoại hình của mình
chưa? Có bao giờ bạn cảm thấy rằng bạn không được
ấn tượng hay xinh đẹp như mong muốn? Có bao giờ
những quyết định giúp bạn đạt được những thành tựu
như hôm nay đã từng dựa trên cách bạn cảm nhận về
ngoại hình của mình không? Những quyết định ấy có
khi nào ngăn cản bước tiến của bạn, dù chỉ một chút
thôi?
Theo chúng tôi thì quan niệm của mỗi người về
vẻ bề ngoài của mình đối với người khác có thể gây
khó khăn cho chính bản thân họ, và đó thật sự là một
điều đáng tiếc bởi vì ngoại hình chẳng liên quan gì
đến phong cách sống cả. Để chứng minh, chúng tôi
xin kể câu chuyện có thật về ông Malcolm người
Canada.
Cách đây vài năm, Mark đến diễn thuyết tại
thành phố Vancouver của Canada. Anh tình cờ để ý
một người đàn ông ngồi hàng ghế đầu có khuôn mặt
dường như là nhiều sẹo nhất mà anh từng gặp. Khắp
trên khuôn mặt ông ấy đan ngang dọc nhiều đường
khâu. Một bên mí mắt bị khâu kín. Thậm chí miệng
của ông ta cũng bị khâu kín đến ba phần tư.
Mark còn nhớ lúc đó anh đang thuyết giảng về
tầm quan trọng của việc ôm hôn, và khi nghỉ giải lao,
Malcolm đã tiến đến ôm hôn anh. Ông ta nói bằng
một giọng the thé khó nghe: "Chào anh! Tôi là
Malcolm". Mark nhận thấy giọng điệu của ông ta có
vẻ thân tình như hai người đã từng quen nhau, nhưng
Mark không tài nào nhớ được là đã gặp ông ta khi
nào và ở đâu.
"Tôi là người đã viết cho anh bức thư ấy", ông ta
bảo.
Rồi ông ta nhắc lại chuyện bức thư và Mark nhớ
ra ngay. Đó là bức thư cách đó gần mười năm, kể về
chuyện Malcolm và vị hôn thê của ông gặp tai nạn
trong một khu rừng phía bắc vùng British Columbia
vào một dịp cuối tuần. Khi hai người đang say đắm
bên nhau thì đột nhiên họ chạm trán một con gấu mẹ
dữ dằn và bầy gấu con. Con gấu mẹ, vì muốn bảo vệ
cho đàn con, đã tấn công vị hôn thê của ông.
Malcolm tuy chỉ cao 1,57m nhưng vẫn thu hết can
đảm xông tới tìm cách giải thoát cho vị hôn thê trước
con gấu to. Con gấu mẹ giận dữ liền vồ lấy ông và
dường như đã bóp gãy hết xương cốt của ông. Sau
cùng, tưởng ông đã chết, trước khi bỏ đi, nó còn
dùng vuốt cào nát khuôn mặt ông.
Nhưng, thật đáng kinh ngạc là Malcolm vẫn còn
sống. Trong suốt tám năm sau đó, ông đã được giải
phẫu thẩm mỹ nhiều lần, mặc dù các bác sĩ lúc bấy
giờ đã cố gắng vận dụng mọi kiến thức chuyên môn
để giúp ông nhưng vô ích. Và ông tự xem mình là
một người xấu xí nên không muốn bước ra đường
nữa.
Một lần, trong tâm trạng vô cùng chán sống, ông
ngồi xe lăn đi thang máy leo lên sân thượng của tòa
nhà trung tâm phục hồi chức năng cao mười tầng và
sắp sửa quăng mình qua lan can sân thượng xuống
đất để tự sát thì bố ông, với linh cảm của một người
cha, đã kịp thời xuất hiện ở cửa sân thượng:
"Con! Đợi đã con!"
Malcolm xoay xe lăn quay lại hỏi: "Gì vậy bố?".
Bố ông chạy đến, ôm con vào lòng và xúc động
nói trong nước mắt: "Malcolm ạ, người đời ai cũng có
những vết sẹo ở đâu đó trên cơ thể hay trong tâm
hồn. Ai cũng vui vẻ chấp nhận những vết sẹo ấy, che
giấu chúng bằng mỹ phẩm, đồ trang sức, quần áo đẹp
hay không nhắc đến điều đó. Còn con phải mang
những vết sẹo ấy trên gương mặt, nơi không che giấu
được. Nhưng thật ra cũng không có gì khác nhau
đâu".
Nghe vậy, Malcolm đã thôi không nghĩ đến
chuyện dại dột đó nữa.
Một thời gian ngắn sau đó, một người bạn mang
đến cho ông những cuốn băng ghi âm của Mark nói
về việc xuất hiện trước công chúng. Ông nghe thử,
trong đó có câu chuyện Mark kể về Paul Jeffers, một
người đã mất thính lực ở tuổi bốn mươi hai nhưng đã
phấn đấu trở thành một trong những nhân viên bán
hàng xuất sắc nhất thế giới. Mark trích dẫn một câu
nói của Paul như sau: "Những trở ngại trước mắt
chính là động lực khiến cho những người bình thường
trở nên phi thường".
Malcolm tự nhủ: "Đó là trường hợp của mình,
mình sẽ trở thành một người phi thường!".
Ông ghi ra giấy những công việc định làm, mơ
ước và tâm sự điều đó với mọi người. Ông mạnh dạn
đi xin việc, làm nhân viên bán bảo hiểm. Công việc
đòi hỏi ông hàng ngày phải tiếp xúc trực tiếp với
nhiều người. Ông in ảnh chân dung của mình lên
danh thiếp, trao cho khách hàng và bảo họ: "Nhìn bề
ngoài tôi xấu thật, nhưng trong lòng tôi không như
thế, từ từ rồi anh sẽ thấy".
Năm 1978, Malcolm trở thành đại lý bảo hiểm
số một tại Vancouver.
Số phận đã đặt ông vào hoàn cảnh bất lợi nhưng
ông đã biến nó thành một cơ hội cho chính mình.
Malcolm biết rằng ngoại hình không phải là vấn
đề có thể cản trở ông trên con đường thành công.
Chính cách ông nhìn nhận về bản thân mình như thế
nào mới quan trọng. Người xưa đã có câu: "Nhan sắc
không ở trên đôi má người thiếu nữ mà trong đáy
mắt kẻ si tình".
Khi Malcolm đã nhận biết ưu điểm thật sự của
mình thì những vết sẹo trở nên vô nghĩa. Ông đã vượt
qua nỗi sợ hãi của bản thân bằng cách mở lòng mình
ra với mọi người và tiến lên phía trước, gặt hái nhiều
thành tựu đáng kinh ngạc. Bạn cũng có thể làm được
điều đó!
Có thể thất bại nhiều lần - nhưng không
phải mãi mãi là thất bại
"Nếu bạn nghĩ rằng mình làm được thì
bạn có thể làm được, nhưng nếu bạn cho
rằng mình không làm được thì dù cố gắng
đến đâu bạn cũng không thể làm được."
- Henry Ford
Có nhiều người, có thể vì đã gặp khá nhiều thất
bại trong một thời gian dài nên họ luôn tin rằng mình
không thể thành công và số phận đã an bài, đã dành
cho họ như vậy rồi. Với thái độ đó, chính họ đã loại
trừ khả năng thành công của mình.
Đã từng thất bại nhiều lần không phải là vấn đề
lớn. Vấn đề là ở cách chúng ta nhìn nhận các thất bại
của mình như thế nào. Một cách nhìn lạc quan luôn
cho rằng chúng ta chưa thành công, chứ không phải
chúng ta không thể thành công.
Có lẽ ví dụ hay nhất minh họa cho nguyên tắc
này chính là trường hợp của nhà khoa học nổi tiếng
Thomas Edison, người Mỹ. Được biết đến như một
nhà phát minh lỗi lạc nhưng sinh thời không phải lúc
nào ông cũng nhận được sự ca ngợi và tôn kính như
vậy. Khi một phóng viên hỏi Edison: "Thưa ông, ông
có lời giải thích nào về việc đã thất bại hàng nghìn lần
trong khi cố gắng phát minh ra bóng đèn điện
không?". Edison đáp: "Xin ông hãy xem lại. Tôi
không thất bại. Tôi đã thực hiện hàng nghìn thí
nghiệm không mang lại kết quả nhưng đã tích lũy rất
nhiều kinh nghiệm cho việc chế tạo ra chiếc bóng
đèn điện vào lần sau cùng".
Điều quan trọng không phải chúng ta thất bại
bao nhiêu lần mà quan trọng là chúng ta đã học hỏi
đủ kinh nghiệm cần thiết để đạt được mục tiêu chưa?
Nếu chỉ một lần thử sức không mang lại kết quả tích
cực đã vội buông xuôi, thôi không cố gắng thì đã
đúng chưa? Thái độ đó không khác gì chứng tỏ là
mình sợ sẽ thất bại lần nữa. Và thế là chính chúng ta
đã tạo rào cản cho bước tiến của mình. Nhưng nếu
vượt qua được, chúng ta từng bước sẽ vươn đến đỉnh
cao của thành công.
Câu chuyện có thật về Bill Sands là một minh
chứng cho điều đó. Trước kia, ông đã từng phạm tội
và bị giam tại nhà tù San Quentin. Ra tù, ông bắt đầu
viết sách và cho ra đời cuốn My Shadow Ran Fast
(Tôi rượt đuổi bóng mình) nói về những kinh nghiệm
của bản thân khi còn là tù nhân đến lúc trở thành nhà
diễn thuyết trước công chúng.
Một buổi tối, khi còn là sinh viên, Mark đã có
dịp nghe ông diễn thuyết với khoảng một nghìn năm
trăm sinh viên khác. Đám sinh viên đang học năm
thứ hai vốn rất vô tư nghĩ mình đã hiểu biết và đầy
kinh nghiệm sống. Bill nói: "Lúc ấy, bố mẹ tôi bất hòa
với nhau. Bố tôi là thẩm phán tòa án liên bang, mẹ tôi
nghiện rượu và cách duy nhất để tôi gây được sự chú
ý của bố mẹ là quậy phá, chẳng hạn như ném gạch
vào cửa kính nhà người ta… Rồi tôi bắt đầu trộm
cướp, ngày càng lún sâu vào tội ác và cuối cùng bị
tống vào nhà tù San Quentin."
"Trong tù, các tù nhân yêu cầu tôi tham gia vào
hoạt động tình dục đồi bại của chúng. Nếu từ chối thì
tôi bị chúng đánh đến gãy mũi". Lúc đó Bill ấn mũi
ông bẹp xuống sát da mặt trước sự chứng kiến của
hơn một nghìn năm trăm sinh viên. "Khi chúng cứ
một mực đòi tôi phải tham gia, tôi kháng cự, chúng
bẻ gãy hết các ngón tay của tôi". Ông gập các ngón
tay ngược ra phía sau quá 90o cho mọi người xem.
Bill Sands thu hút sự chú ý và xúc động của tất
cả mọi sinh viên, họ dán chặt mắt vào ông. Ông tiếp
tục kể về cảm giác thấy mình là người "bị đau khổ và
thua thiệt nhất trên đời". Mỗi người trong chúng ta
đều đã từng có cảm giác hoặc suy nghĩ như thế vào
một thời điểm nào đó trong đời. Đối với Bill lúc đó,
nó quá hiển nhiên đối với ông đến nỗi ông không thể
cảm nhận bất kỳ điều gì khác tồi tệ hơn thế nữa.
Sau đó một thời gian, Clinton Duffy, một cai
ngục chú ý đến ông. Người này đã xem hồ sơ của tất
cả các tù nhân và nhận thấy ở Bill có điều gì đó đặc
biệt. Ông ta cho Bill xem cuốn sách Think and Grow
Rich (Nghĩ và làm giàu) của Napoleon Hill. Bill đã
đọc, tiếp thu các nguyên tắc, ý tưởng của cuốn sách.
Và Bill quyết định mình phải thành công – thành
công bằng cách giúp đỡ các tù nhân khác. Ông ghi ra
các mục tiêu của mình, kể về các mục tiêu ấy với
người khác, thậm chí mơ về chúng.
Mặc dù bị kết án tù chung thân, nhưng cuối cùng
Bill cũng được tha sau khi đã cam kết không tái
phạm, và ngay lập tức ông thành lập một quỹ giúp
các cựu phạm nhân làm lại cuộc đời. Ông viết sách về
cuộc sống trong tù của mình và đi diễn thuyết khắp
nước Mỹ. Ông nhanh chóng được sự yêu thích của
mọi người và trở nên thành công, giàu có.
Trước đêm kết thúc buổi diễn thuyết, ông đã
hoàn toàn thuyết phục các sinh viên quyết định thay
đổi cuộc đời họ. (Chính ông cũng là người đã góp
phần khiến Mark quyết định đi theo hẳn nghề diễn
thuyết trước công chúng).
Cuối buổi diễn thuyết, Bill nói: "Tôi xin giới
thiệu với các bạn vợ tôi, người phụ nữ đẹp nhất trong
đời tôi". Bức màn được kéo lên và một người phụ nữ
nhỏ nhắn bước ra. Mark nín thở. Với sự ngạo mạn của
tuổi trẻ, Mark nhận thấy bà chẳng đẹp chút nào.
Nhưng khán giả, trước tiên là phụ nữ, đã đứng dậy
hoan hô nhiệt liệt. Ai cũng chung một ý nghĩ rằng
một người tuyệt vời như Bill Sands có thể nhìn thấy
vẻ đẹp ở bà thì hẳn nhiên bà là người xinh đẹp.
Bill Sands - người từng có cảm giác mình là
người "bị đau khổ và thua thiệt nhất trên đời", bằng
sự nhìn nhận chính mình một cách tích cực - đã trở
nên rất nhạy cảm, có một nhân cách đặc biệt và có
ảnh hưởng mạnh đến nỗi ông có thể chạm được đến
từng ngóc ngách của tâm hồn con người. Ông thấy rõ
bản chất của vấn đề và bỏ qua cái cớ thất bại đã cản
trở ông. Ông đã thay đổi thái độ từ tiêu cực sang tích
cực, đã tìm thấy những hạt mầm của sự may mắn ẩn
sâu trong khó khăn thử thách. Nó thôi thúc ông từ
một phạm nhân trở thành một tác giả, nhà diễn
thuyết, doanh nhân thành công.
Sức khỏe không phải là vấn đề lớn
Bàn về vấn đề sức khỏe kém, chúng tôi không
nói đến những người bị "bệnh tưởng", tin rằng mình
bị đau ốm như một cách trốn tránh, thoát ly thực tế.
Hầu hết chúng ta đều có một nền tảng sức khỏe cần
phải gìn giữ thật tốt nhằm cân bằng cuộc sống và để
theo đuổi các mục tiêu đã đề ra. Nhưng đôi lúc
chúng ta vẫn gặp phải những vấn đề về sức khỏe, vậy
buông xuôi hay cố gắng để vượt qua?
Chúng tôi xin giới thiệu với các bạn một câu
chuyện đã được dựng thành phim, kể về những nghị
lực phi thường của Terry Fox, dù rằng bộ phim vẫn
chưa thể hiện hết những điều ông đã đạt được trên
thực tế.
Khi còn học đại học, Terry đã là một vận động
viên nổi tiếng người Canada, ông chơi rất giỏi một số
môn thể thao và đã từng hy vọng trở thành vận động
viên chuyên nghiệp. Một ngày nọ, trước những cơn
đau xuất hiện liên tục ở chân, ông phải đi gặp bác sĩ
và phát giác mình bị ung thư. Bác sĩ bảo: "Chúng tôi
biết là rất khó khăn để chấp nhận việc này, nhưng
chúng tôi phải cắt bỏ một chân của anh. Anh đã hai
mươi mốt tuổi nên anh phải tự quyết định về việc
này". Và Terry đã cay đắng ký vào giấy chấp thuận
cho phép cắt bỏ chân mình.
Những ngày sau đó, khi nằm trên giường bệnh
đợi hồi phục sức khỏe, có lẽ Terry đã gặm nhấm một
cách chua xót về nỗi mất mát lớn nhất đời của mình.
Có lẽ ông đã than khóc cho sự nghiệp thể thao đầy
hứa hẹn phải chấm dứt ngay cả khi chưa kịp bắt đầu.
Nhưng không, ông tập trung tất cả những suy nghĩ
của mình vào những điều mà người thầy huấn luyện
viên thời trung học của ông đã từng nói: "Con có
thể làm được bất kỳ chuyện gì – nếu con
quyết tâm thực hiện việc đó bằng tất cả trái
tim".
Terry dự định sẽ chạy bộ xuyên Canada nhằm
gây quỹ khoảng một trăm nghìn đô la, tài trợ cho các
cuộc nghiên cứu ung thư ở trẻ em để các em không
phải chịu sự đau khổ và nỗi khó nhọc mà ông đã trải
qua. Ông ghi ra giấy mục tiêu của mình và luôn suy
nghĩ về nó.
Khi xuất viện, Terry được lắp một chân giả. Ông
tập đi trở lại và nói với bố mẹ, với mọi người về dự
định tổ chức cuộc thi chạy maratông mang tên "Hy
Vọng".
Bố ông bảo: "Con ạ, gia đình đã để dành tiền để
con học đại học trở lại. Khi nào tốt nghiệp, con hãy
tham gia hoạt động từ thiện". Nhưng ngay hôm sau,
Terry đến Hội Ung thư Canada trao đổi về dự định
quyên tiền thông qua cuộc chạy đua maratông. Họ
nói phải gác qua việc này vì đang bận rộn với nhiều
hoạt động khác. Họ cũng cho rằng gia đình ông nói
đúng và ông nên để sau này hãy tính.
Ông quay trở về trường, thuyết phục người bạn
thân đáp máy bay đi Newfoundland. Ở đó, Terry bắt
đầu cuộc chạy bộ xuyên quốc gia. Là người thuộc
cộng đồng nói tiếng Anh của Canada, nhưng nơi xuất
phát là khu vực nói tiếng Pháp nên lúc đầu ông chưa
được giới truyền thông chú ý. Sau 327 ngày ông mới
đến được khu vực nói tiếng Anh. Chạy hơn ba mươi
dặm một ngày, phần chân bị cụt của ông ngày càng
cảm thấy cái chân giả mà nó phải mang là khá nặng.
Terry vừa chạy vừa nhăn mặt, máu rướm ra, chảy
nhỏ giọt nhưng ông đã bắt đầu trở thành nhân vật
chính trong các tít báo đăng trên trang nhất!
Cuối cùng ông cũng được gặp Thủ tướng
Trudeau. Họ bắt tay nhau và Thủ tướng hỏi ước mơ
của ông là gì. Terry nói về mục tiêu muốn gây quỹ
một trăm nghìn đô la. "Nhưng với sự hỗ trợ của ngài,
thưa Thủ tướng, chúng tôi có thể mở rộng mục tiêu
đến một triệu đô la". Tuy nhiên Thủ tướng vẫn chưa
có ý định gì lúc ấy.
Đó cũng là lúc Terry xuất hiện ở Mỹ. Chương
trình truyền hình "Người thật việc thật" đã quay
phim ông. Và Terry vẫn tiếp tục cuộc chạy bộ. Khi
đến Thunder Bay ở Ontario, ông bắt đầu gặp khó
khăn về hô hấp. Bác sĩ khuyên : "Anh phải ngừng
chạy thôi, các khối ung thư đã lan ra dầy đặc khắp
ngực anh".
Terry cho rằng bác sĩ chưa hiểu ông. "Lúc đầu",
ông nói, "gia đình nói tôi không thể thực hiện cuộc
chạy bộ, nhưng tôi vẫn tiến hành. Hiệp hội Ung thư
bảo không được nhưng tôi vẫn tiếp tục. Chính quyền
địa phương bảo tôi dừng lại vì tôi làm tắc nghẽn giao
thông nhưng tôi vẫn tiến lên. Ngài Thủ tướng thực sự
không muốn ủng hộ tôi sau khi tôi đã có một trăm
nghìn đô la, nhưng cuối cùng ngài cũng hỗ trợ và
chúng tôi đã quyên góp được một triệu đô la. Khi rời
văn phòng của ông, tôi dự kiến sẽ quyên góp một đô
la trên mỗi người Canada – tức là 24,1 triệu đô la."
Bác sĩ đã thật lòng cầu chúc Terry thành công
với dự định đó, rằng chính Terry đã khiến cả nước dỡ
bỏ những rào cản về ngôn ngữ, xóa tan thói cục bộ
địa phương giữa các tỉnh với nhau. Terry đã trở
thành một người anh hùng dân tộc. Và có một chiếc
máy bay phản lực của Không quân Canada đang chờ
tại đường băng để đưa ông về Vancouver, nơi bố mẹ
ông đang đợi đưa ông đi bệnh viện. Terry phải miễn
cưỡng đồng ý.
Chúng tôi nhớ đã xem chi tiết này trong bản tin
buổi tối vài năm sau đó: Họ đưa ông vào phòng cấp
cứu và một phóng viên trẻ vì muốn đưa tin sốt dẻo,
gần như đã nhảy bổ vào bàn mổ của ông mà hỏi:
"Thưa ông Terry, ông sẽ làm gì tiếp theo?"
Terry, một vận động viên chuyên nghiệp, cho
đến phút cuối vẫn dũng cảm nhìn thẳng vào camera
thu hình, ông hỏi: "Phải chăng các ông sẽ giúp tôi
hoàn thành cuộc chạy bộ này?".
Ông qua đời không lâu sau đó. Và người Canada
cũng đã quyên đủ số tiền 24,1 triệu đô la cho quỹ của
ông.
Câu chuyện của Terry Fox, theo chúng tôi, là
trường hợp cảm động nhất đáng để suy ngẫm đối với
những người tin rằng họ có vấn đề về sức khỏe, và
vấn đề ấy ngăn cản họ thành công. Điều mà Terry
chứng tỏ với chúng ta là vẫn có cơ hội thành công dù
bạn rơi vào tình huống tuyệt vọng nhất.
Những người khác có thể nghĩ rằng nếu bị bệnh
như Terry thì không thể di chuyển được. Nhưng ông
đã chứng minh rằng, chúng ta đau ốm không có
nghĩa là chúng ta mất đi những phẩm chất quý báu
của con người. Terry đã không viện cớ đau yếu hay
đang gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe mà buông
xuôi; thay vào đó ông ...
Lời giới thiệu
Về tác giả - Jack Canfield & Mark Victor
Hansen
1. Mỗi khó khăn chính là một cơ hội tiềm ẩn
2. Hãy suy nghĩ và tưởng tượng về những điều
bạn có thể làm được
3. Biết tập trung sức mạnh
4. Khẳng định chính mình
5. Cuộc sống hài hòa là cuộc sống hạnh phúc
6. Cân bằng cuộc sống bằng tình yêu thương
7. Vươn tới sự hoàn hảo trong công việc
8. Bí quyết của một cuộc sống khỏe mạnh
9. Gặp gỡ và học hỏi những người đặc biệt
10. Tăng cường sức mạnh trí tuệ
Thay lời kết
NHẬN XÉT - BÌNH LUẬN VỀ CUỐN SÁCH
Lời giới thiệu
HÃY ƯỚC MƠ VÀ DÁM
THÀNH CÔNG
Trong cuộc sống, chúng ta luôn có những hoài
bão và ước vọng về hạnh phúc, thành công. Một số
người thì đạt được những ước mơ của mình, những
người khác thì không thể – và ước mơ vẫn mãi là ước
mơ. Điều gì đã tạo nên sự khác biệt ở đây? Chúng ta
cảm thấy mình không được thành công trong công
việc, không có được một tình yêu như mong đợi,
không có được niềm vui... và cuộc đời dần dần rơi
vào tình trạng mất phương hướng, xám màu – khác
hẳn những gì chúng ta dự định ban đầu. Vậy nguyên
nhân gì đã cản trở chúng ta, khiến chúng ta không
thực hiện được ước mơ của mình?
Bất cứ ai cũng có thể đưa ra những lý do nghe có
vẻ rất hợp lý. Vâng! Sẽ có hàng ngàn lý do. Nhưng
sâu thẳm trong lòng, chính chúng ta hiểu rõ rằng
mình hoàn toàn có thể biến ước mơ thành hiện thực nếu như chúng ta đã cố gắng và quyết tâm hơn, dám
vượt lên chính mình, dám giữ vững niềm tin về một
viễn cảnh ta đã từng ước mơ, dám thực hiện những
gì chúng ta đã suy nghĩ. Nói tóm lại là dám thành
công!
Tại sao chúng ta không dám?
Khi thật sự nhìn lại tất cả, chúng ta sẽ phát hiện
một nguyên nhân sâu xa hiện lên rất rõ: Nỗi sợ hãi!
- "Đúng! Chúng ta đã từng sợ hãi!".
Sợ hãi về điều gì?
- "Sợ hãi về tất cả!"
Kẻ thù đích thực của chúng ta chính là sự sợ hãi.
Vậy đối với những người thành công, họ không
có những nỗi sợ hãi ư? Không! Nỗi sợ hãi đều có
trong tất cả mọi người. Điểm khác biệt là một số
người nhìn rõ nỗi sợ hãi và đặt chúng vào tầm giải
quyết để hành động, để vượt qua như một chướng
ngại nhỏ trên con đường bước tới. Một số khác đặt
chúng lên rất cao, xâm tỏa vào mọi ngóc ngách trong
suy nghĩ, cảm xúc, làm che phủ và lấn át tất cả những
điều tích cực khác.
Chính nỗi sợ đã ngăn cản chúng ta có một niềm
tin sẽ thành công. Điều đó làm yếu đi rất nhiều lòng
quyết tâm và sức mạnh của chúng ta, dựng lên những
rào chắn vô hình trong tâm trí. Nỗi sợ hãi đã ngăn
cản chúng ta hành động - mà không hành động thì
chúng ta chẳng bao giờ tiến xa hơn, khác hơn vị trí
hiện tại của mình!
Nếu chúng ta đối đầu và vượt lên nỗi sợ thì nỗi sợ
sẽ biến mất. Và một khi chúng ta biết vượt lên chính
mình thì chúng ta có thể thực hiện được tất cả những
điều mình mong ước.
Vậy hãy bắt đầu ngay bây giờ, ngay ngày hôm
nay. Hãy dám vượt qua những nỗi sợ hãi, dám nghĩ,
dám làm, dám vượt qua chính mình.
Mục đích cuốn sách này là truyền cho bạn một
niềm tin và cách để tạo ra sự đột phá đó.
Chắc chắn bạn sẽ thành công, nếu bạn dám
thành công!
JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN
Về tác giả - Jack Canfield & Mark
Victor Hansen
Và sự ra đời của bộ sách nổi tiếng
Chicken Soup for the Soul và Dare to Win
Jack Canfield là diễn thuyết gia nổi tiếng tốt
nghiệp đại học Harvard, nhận bằng cao học của đại
học Massachusetts và học vị tiến sĩ của đại học Santa
Monica. Jack có kiến thức sâu rộng, có cách nói
chuyện đầy sức thuyết phục và lôi cuốn, ông đã giúp
rất nhiều người khám phá sức mạnh bản thân để theo
đuổi và thực hiện ước mơ của mình. Trong suốt 25
năm qua, ông đã thực hiện các buổi nói chuyện với
hàng triệu người của những tập đoàn lớn như: Virgin
Records, Sony Pictures, Merrill Lynch, Federal
Express, Sonic Burger, Income Builders
International, …
Mark Victor Hansen cũng là một diễn thuyết
gia rất tâm huyết. Ông đã thực hiện hơn 4 ngàn buổi
nói chuyện cho hơn 2 triệu thính giả ở 32 quốc gia về
các đề tài cuộc sống, cách tìm kiếm sức mạnh tinh
thần và phát triển nội tâm, chiến lược kinh doanh và
hiệu quả trong công việc. Ông nhiều lần được mời nói
chuyện trên các đài truyền hình và phát thanh nổi
tiếng như ABC, CBS, PBS, CNN… và hiện là một
trong những nhân vật được yêu thích nhất của khán
thính giả nước Mỹ.
Trong những buổi diễn thuyết, Jack Canfield và
Mark Victor Hansen thường tiếp cận với thính giả
bằng những câu chuyện có thật, xúc động và ý nghĩa,
có tác dụng động viên tinh thần, giúp mọi người có
thể cảm nhận sâu sắc được những ý tưởng và tư duy
tích cực của cuộc sống. Ngược lại hai người cũng đã
tích lũy được những kinh nghiệm quý báu từ thực tế
cuộc sống của hàng trăm ngàn khán thính giả của
mình.
Sau đó, thính giả ở khắp mọi nơi mong muốn
được đọc và lưu giữ những câu chuyện thú vị ấy và
muốn Jack Canfield & Mark Victor Hansen chia sẻ
những kinh nghiệm của hai ông sau hàng chục năm
nghiên cứu về cách đạt được thành công trong cuộc
sống. Mọi người đề nghị Jack và Mark tập hợp những
câu chuyện thành một cuốn sách.
Bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng ra
đời từ đó.
Và sau một thời gian dài chắt lọc, đúc kết những
trải nghiệm thực tế, quý giá của chính mình và rất
nhiều người, cuốn Dare to Win – Dám T hành
Công ra mắt và ngay lập tức nhận được sự đón nhận
và yêu thích của độc giả khắp nơi trên thế giới. Cuốn
sách đã được dịch ra hàng chục ngôn ngữ trên thế
giới.
1. Mỗi khó khăn chính là một cơ
hội tiềm ẩn
"Cuộc đời tựa như một hòn đá,
chính bạn là người quyết định để hòn đá ấy
phủ rong rêu hay trở thành viên ngọc tỏa
sáng."
- Cavett Robert
Buổi sáng hôm đó, chàng thanh niên kiên nhẫn
đứng chờ cả buổi chỉ để gặp một vị tiến sĩ tâm lý người vốn nổi tiếng là một chuyên gia tư vấn giúp giải
quyết những khó khăn trong cuộc sống. Vừa thấy
bóng ông, chàng trai vội chạy ngay đến:
- Thưa ông! Xin hãy giúp tôi! Tôi đang rất căng
thẳng. Sao đời tôi luôn gặp phải những vất vả, rắc rối
mà tôi không biết phải giải quyết thế nào bây giờ. Xin
ông hãy giúp cho tôi một lời khuyên.
Nghe nói thế, vị tiến sĩ nhìn chàng trai, từ tốn
đáp lời:
- Tôi sẽ chỉ cho anh một nơi mà ở đó toàn là
những người không bao giờ có vấn đề gì hay gặp phải
bất cứ khó khăn nào trong cuộc sống cả.
- Ồ! Nếu vậy thì hay quá, chúng ta đi ngay được
không? Được sống như vậy thì thật là thích. – Mắt
anh sáng lên mừng rỡ.
- Chúng ta đi nào, nơi ấy cũng gần đây thôi.
Nhưng tôi e rằng khi đến nơi, anh có thể sẽ thay đổi ý
định đấy. - Vừa nói, tiến sĩ vừa cùng chàng trai rảo
bước.
Họ đi bộ băng qua hai dãy phố. Một khu đất
rộng tách biệt hẳn với phố xá sầm uất hiện ra. Vừa
đến nơi, vị tiến sĩ quay sang phía chàng trai, chỉ tay
và nói:
- Đến nơi rồi, chính là chỗ này. Tôi khẳng định
với anh 150.000 cư dân ở đây không một ai còn gặp
bất cứ vấn đề hay rắc rối nào trong cuộc sống cả.
Vừa ngạc nhiên vừa tò mò, chàng trai đưa mắt
nhìn theo hướng tay của tiến sĩ, rồi ngước lên nhìn
tấm biển nhỏ treo ngay phía trên cổng có dòng chữ:
"Nghĩa Trang Thành Phố".
Cuộc sống là như thế đấy! Nó không hề bằng
phẳng mà luôn chứa đựng những vất vả, thách thức
dành cho tất cả chúng ta. Và đời người là cuộc hành
trình vượt qua những thử thách đó. Hãy hướng về
phía trước. Bạn đừng vội nản chí, mỗi lần vượt qua
một khó khăn, bạn sẽ thấy mình trưởng thành hơn.
Và cách tốt nhất để đánh giá năng lực của một người
là nhìn vào cách người đó đã vượt qua những khó
khăn trở ngại trong cuộc sống. Sau cùng, khó khăn
gian khổ sẽ đem lại cho mỗi người một tài sản vô giá
- đó là sự trưởng thành và trải nghiệm.
Ai cũng muốn công việc của mình được suôn sẻ,
không gặp rắc rối nào cả. Thế nhưng, khó khăn lại
thường xảy ra vào những lúc không ngờ nhất. Trước
khó khăn, nhiều người thường than thân trách phận
sao mình bất hạnh đến vậy. Chỉ mới gặp chút rắc rối,
họ đã thay đổi thái độ, thậm chí rơi vào bi quan, chán
nản.
Ngược lại, có những người lại xem khó khăn xảy
đến là cơ hội, là thử thách, như lẽ thường của cuộc
sống. Họ luôn có niềm tin vào một viễn cảnh tươi
sáng và sẵn sàng đương đầu, thách thức với chúng và
quyết tâm phải vượt qua. Đáng buồn thay, những
người như vậy không nhiều vì có rất ít người nhận ra
những cơ hội đang bị che lấp phía sau những khó
khăn. Có những lĩnh vực hay phát sinh nhiều vấn đề
rắc rối khiến người ta bận tâm nhiều:
- Kinh doanh, thương trường.
- Học hành, thi cử, việc làm.
- Các mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã
hội.
- Tình cảm cá nhân.
- Tình trạng sức khỏe.
Ở tuổi hai mươi sáu, Mark Victor Hansen đã
điều hành một doanh nghiệp lớn chuyên cung cấp
mái lợp tại New York. Vào thời điểm này, sản phẩm
của công ty Mark bán rất chạy. Doanh thu lên đến 2
triệu đô la mỗi năm.
Nhưng chẳng bao lâu, công ty Mark gặp phải
khó khăn khi xảy ra vụ cấm vận dầu mỏ của khối các
nước Ả Rập, tiếp theo đó là sự ra đời của tổ chức các
nước xuất khẩu dầu mỏ OPEC dẫn đến việc giá dầu
tăng vọt. Điều này làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến
giá PVC (một sản phẩm hóa dầu) cũng chính là
nguyên liệu sản xuất chính của công ty Mark.
Nếu không có chuyện gì xảy ra thì có lẽ Mark sẽ
vươn tới đỉnh cao của sự nghiệp, vậy mà giờ đây anh
không còn con đường nào khác là buộc phải tuyên
bố phá sản. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Chán nản
cùng cực và cảm thấy như bị cuộc đời hắt hủi, Mark
nghĩ có lẽ anh sẽ không bao giờ thoát khỏi tình trạng
này. Anh cố cách ly mình khỏi thế giới bên ngoài và
gần như nằm liệt ở nhà suốt ngày với tâm trạng vô
cùng bế tắc. Điều làm anh sợ nhất là ý nghĩ mọi người
đều biết anh bị phá sản. Trong suốt một thời gian dài,
anh đã tự giam mình như thế. Đó là những năm tháng
đen tối nhất trong cuộc đời của Mark.
Chấp nhận khó khăn hay để khó khăn
nhấn chìm?
Khi bước ra khỏi tòa án, tài sản duy nhất còn lại
của Mark là bộ quần áo trên người và một chiếc xe
cũ. Sau đó anh cứ lang thang không mục đích khắp
New York. Mark đã rơi xuống tận cùng của cuộc
sống: làm phu bốc vác giấy vệ sinh ở nhà ga xe lửa
dưới tiết trời mùa đông băng giá dù vẫn còn khoác
trên người một chiếc áo choàng đi mưa, một bộ com
lê đắt tiền và mang đôi giày da hợp thời trang chỉ để
kiếm 2,14 đô la cho mỗi giờ làm việc.
Trước đây, khi còn trên thương trường kinh
doanh mái lợp, anh là một ông chủ, một nhà kinh
doanh lớn. Còn giờ thì Mark thường tự hỏi: "Mình là
ai?".
Vào những ngày đó, Mark thường lái chiếc xe cũ
nát của mình đến các trạm xăng và yêu cầu chỉ đổ hai
mươi lăm xu tiền xăng mà thôi. Dù mọi người đoán
được tình cảnh và thông cảm với anh, Mark vẫn
không khỏi bối rối. Lòng tự trọng dường như đã
không còn chút giá trị nào và cũng không giúp gì
được anh. Mark như đang ở tận cùng của xã hội.
Nhưng, đó cũng chính là bước ngoặt lớn của đời anh.
Anh đã có cơ hội trải nghiệm và học được bằng xương
máu những nguyên tắc vàng sẽ trình bày trong cuốn
Dám Thành Công này.
Một trong những chìa khóa của thành công là
không được bỏ cuộc dù hoàn cảnh có trở nên tồi tệ
đến đâu chăng nữa - vì mọi vấn đề sau cùng luôn sẽ
tìm được cách giải quyết. Đây là một thông điệp quan
trọng chúng ta thường được nghe thấy, nhưng lại
thiếu bản lĩnh khi áp dụng vào thực tế khi khó khăn
xảy ra. Chúng ta hay xem thường và thương hại
những người bị phá sản. Nhưng trên thực tế, đó chính
là lúc cả thế giới đang mở rộng ra đối với họ. Không
còn gì để mất cũng có nghĩa là không có gì
ràng buộc, giam hãm – họ là người tự do. Họ
không cần phải bám mãi một công việc hay theo đuổi
bất kỳ chuyện kinh doanh nào không thích hợp. Thế
giới bỗng dưng trải rộng trước mắt họ hơn bình
thường. Mọi thứ đều mới mẻ, bình đẳng, tất cả đều ẩn
chứa những cơ hội tiềm ẩn.
Với Mark, mọi việc đã đi xuống tận cùng - không
thể nào tồi tệ hơn được nữa mà bắt đầu đi lên theo
một hướng mới.
Khởi nghiệp - bắt đầu từ nơi kết thúc
Từ chỗ bị phá sản, Mark quyết tâm làm lại từ
đầu. Nhưng lần này anh đã học được những điều tối
quan trọng và dựa vào các nguyên tắc đó để bước
tiếp về sau. Một người bạn đã bảo anh: "Mark ạ, cậu
đã phá hết đường lui rồi, cậu phải tiến lên và thành
công thôi!". Sau một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục,
giờ đây Mark có một người vợ đáng yêu, hai đứa con
xinh xắn và một cơ ngơi ở miền Nam California. Anh
là chủ của ba doanh nghiệp lớn và có vai trò lãnh đạo
trong hơn nửa chục doanh nghiệp khác. Hàng năm
anh đi đây đó trên 250.000 dặm, mang những thông
điệp về tình yêu, về niềm hy vọng, lòng can đảm, sự
hỗ trợ để truyền cảm hứng và chia sẻ đến hàng triệu
người.
Không phải chúng tôi nói thế để ca ngợi Mark
mà để cho các bạn thấy rằng anh có thể đạt được điều
đó từ hai bàn tay trắng, đảo ngược được tình thế, từ
thất bại nghèo khó trở nên thành đạt và giàu có. Chỉ
xét riêng về sự nghiệp thì chính cái đáy mà anh rơi
xuống lại là điểm khởi đầu cho chuỗi thành công rực
rỡ của anh trong tương lai.
Anh từng nghĩ những khó khăn đó mới thực sự
là cơ hội. Bị phá sản là kinh nghiệm tồi tệ nhất nhưng
cũng tuyệt vời nhất mà anh đã từng trải qua. Chúng
tôi bảo kinh nghiệm ấy là "tuyệt vời" nhất bởi vì từ
đó, anh đã có được một sự giác ngộ về cuộc sống và
một sự thấu hiểu thời cuộc sắc bén. Với những hành
trang vô giá ấy, anh đã bước ra khỏi ngành kinh
doanh mái lợp để dấn thân vào con đường diễn
thuyết, viết lách, thầu khoán chuyên nghiệp và trở
nên bậc thầy danh tiếng trong lĩnh vực khuyến khích
và động viên con người.
Nếu bạn đang gặp phải những thất bại trên con
đường sự nghiệp, hãy xem xét lại nguyên nhân và
các triển vọng của chúng và tự rút ra những bài học
cho mình. Mười năm sau, khi nhìn lại, bạn sẽ thấy
chính thất bại đó thực sự là một cơ hội lớn đã làm
thay đổi cả cuộc đời bạn. Hãy tin rằng chỉ cần một
niềm tin tuyệt đối rằng bạn sẽ làm được - thì cơ hội ấy
CHÍNH LÀ CƠ HỘI DÀNH CHO BẠN.
T hành công không nhất thiết phải có
ngoại hình đẹp
Nếu nói những khó khăn về tài chính là gay go
thì không hẳn như vậy vì thực tế chúng ta vẫn có thể
giải quyết đơn giản bằng việc huy động thêm vốn. Có
một loại khó khăn khác, nan giải hơn rất nhiều, chẳng
hạn như có diện mạo xấu hay khiếm khuyết về ngoại
hình. Đây gần như là mối bận tâm chung của nhiều
người. Người ta thường lo lắng về ngoại hình nhiều
hơn bất cứ điều gì khác của bản thân. Họ xem đó là
vấn đề lớn nhất của mình.
Có bao giờ bạn bận tâm về ngoại hình của mình
chưa? Có bao giờ bạn cảm thấy rằng bạn không được
ấn tượng hay xinh đẹp như mong muốn? Có bao giờ
những quyết định giúp bạn đạt được những thành tựu
như hôm nay đã từng dựa trên cách bạn cảm nhận về
ngoại hình của mình không? Những quyết định ấy có
khi nào ngăn cản bước tiến của bạn, dù chỉ một chút
thôi?
Theo chúng tôi thì quan niệm của mỗi người về
vẻ bề ngoài của mình đối với người khác có thể gây
khó khăn cho chính bản thân họ, và đó thật sự là một
điều đáng tiếc bởi vì ngoại hình chẳng liên quan gì
đến phong cách sống cả. Để chứng minh, chúng tôi
xin kể câu chuyện có thật về ông Malcolm người
Canada.
Cách đây vài năm, Mark đến diễn thuyết tại
thành phố Vancouver của Canada. Anh tình cờ để ý
một người đàn ông ngồi hàng ghế đầu có khuôn mặt
dường như là nhiều sẹo nhất mà anh từng gặp. Khắp
trên khuôn mặt ông ấy đan ngang dọc nhiều đường
khâu. Một bên mí mắt bị khâu kín. Thậm chí miệng
của ông ta cũng bị khâu kín đến ba phần tư.
Mark còn nhớ lúc đó anh đang thuyết giảng về
tầm quan trọng của việc ôm hôn, và khi nghỉ giải lao,
Malcolm đã tiến đến ôm hôn anh. Ông ta nói bằng
một giọng the thé khó nghe: "Chào anh! Tôi là
Malcolm". Mark nhận thấy giọng điệu của ông ta có
vẻ thân tình như hai người đã từng quen nhau, nhưng
Mark không tài nào nhớ được là đã gặp ông ta khi
nào và ở đâu.
"Tôi là người đã viết cho anh bức thư ấy", ông ta
bảo.
Rồi ông ta nhắc lại chuyện bức thư và Mark nhớ
ra ngay. Đó là bức thư cách đó gần mười năm, kể về
chuyện Malcolm và vị hôn thê của ông gặp tai nạn
trong một khu rừng phía bắc vùng British Columbia
vào một dịp cuối tuần. Khi hai người đang say đắm
bên nhau thì đột nhiên họ chạm trán một con gấu mẹ
dữ dằn và bầy gấu con. Con gấu mẹ, vì muốn bảo vệ
cho đàn con, đã tấn công vị hôn thê của ông.
Malcolm tuy chỉ cao 1,57m nhưng vẫn thu hết can
đảm xông tới tìm cách giải thoát cho vị hôn thê trước
con gấu to. Con gấu mẹ giận dữ liền vồ lấy ông và
dường như đã bóp gãy hết xương cốt của ông. Sau
cùng, tưởng ông đã chết, trước khi bỏ đi, nó còn
dùng vuốt cào nát khuôn mặt ông.
Nhưng, thật đáng kinh ngạc là Malcolm vẫn còn
sống. Trong suốt tám năm sau đó, ông đã được giải
phẫu thẩm mỹ nhiều lần, mặc dù các bác sĩ lúc bấy
giờ đã cố gắng vận dụng mọi kiến thức chuyên môn
để giúp ông nhưng vô ích. Và ông tự xem mình là
một người xấu xí nên không muốn bước ra đường
nữa.
Một lần, trong tâm trạng vô cùng chán sống, ông
ngồi xe lăn đi thang máy leo lên sân thượng của tòa
nhà trung tâm phục hồi chức năng cao mười tầng và
sắp sửa quăng mình qua lan can sân thượng xuống
đất để tự sát thì bố ông, với linh cảm của một người
cha, đã kịp thời xuất hiện ở cửa sân thượng:
"Con! Đợi đã con!"
Malcolm xoay xe lăn quay lại hỏi: "Gì vậy bố?".
Bố ông chạy đến, ôm con vào lòng và xúc động
nói trong nước mắt: "Malcolm ạ, người đời ai cũng có
những vết sẹo ở đâu đó trên cơ thể hay trong tâm
hồn. Ai cũng vui vẻ chấp nhận những vết sẹo ấy, che
giấu chúng bằng mỹ phẩm, đồ trang sức, quần áo đẹp
hay không nhắc đến điều đó. Còn con phải mang
những vết sẹo ấy trên gương mặt, nơi không che giấu
được. Nhưng thật ra cũng không có gì khác nhau
đâu".
Nghe vậy, Malcolm đã thôi không nghĩ đến
chuyện dại dột đó nữa.
Một thời gian ngắn sau đó, một người bạn mang
đến cho ông những cuốn băng ghi âm của Mark nói
về việc xuất hiện trước công chúng. Ông nghe thử,
trong đó có câu chuyện Mark kể về Paul Jeffers, một
người đã mất thính lực ở tuổi bốn mươi hai nhưng đã
phấn đấu trở thành một trong những nhân viên bán
hàng xuất sắc nhất thế giới. Mark trích dẫn một câu
nói của Paul như sau: "Những trở ngại trước mắt
chính là động lực khiến cho những người bình thường
trở nên phi thường".
Malcolm tự nhủ: "Đó là trường hợp của mình,
mình sẽ trở thành một người phi thường!".
Ông ghi ra giấy những công việc định làm, mơ
ước và tâm sự điều đó với mọi người. Ông mạnh dạn
đi xin việc, làm nhân viên bán bảo hiểm. Công việc
đòi hỏi ông hàng ngày phải tiếp xúc trực tiếp với
nhiều người. Ông in ảnh chân dung của mình lên
danh thiếp, trao cho khách hàng và bảo họ: "Nhìn bề
ngoài tôi xấu thật, nhưng trong lòng tôi không như
thế, từ từ rồi anh sẽ thấy".
Năm 1978, Malcolm trở thành đại lý bảo hiểm
số một tại Vancouver.
Số phận đã đặt ông vào hoàn cảnh bất lợi nhưng
ông đã biến nó thành một cơ hội cho chính mình.
Malcolm biết rằng ngoại hình không phải là vấn
đề có thể cản trở ông trên con đường thành công.
Chính cách ông nhìn nhận về bản thân mình như thế
nào mới quan trọng. Người xưa đã có câu: "Nhan sắc
không ở trên đôi má người thiếu nữ mà trong đáy
mắt kẻ si tình".
Khi Malcolm đã nhận biết ưu điểm thật sự của
mình thì những vết sẹo trở nên vô nghĩa. Ông đã vượt
qua nỗi sợ hãi của bản thân bằng cách mở lòng mình
ra với mọi người và tiến lên phía trước, gặt hái nhiều
thành tựu đáng kinh ngạc. Bạn cũng có thể làm được
điều đó!
Có thể thất bại nhiều lần - nhưng không
phải mãi mãi là thất bại
"Nếu bạn nghĩ rằng mình làm được thì
bạn có thể làm được, nhưng nếu bạn cho
rằng mình không làm được thì dù cố gắng
đến đâu bạn cũng không thể làm được."
- Henry Ford
Có nhiều người, có thể vì đã gặp khá nhiều thất
bại trong một thời gian dài nên họ luôn tin rằng mình
không thể thành công và số phận đã an bài, đã dành
cho họ như vậy rồi. Với thái độ đó, chính họ đã loại
trừ khả năng thành công của mình.
Đã từng thất bại nhiều lần không phải là vấn đề
lớn. Vấn đề là ở cách chúng ta nhìn nhận các thất bại
của mình như thế nào. Một cách nhìn lạc quan luôn
cho rằng chúng ta chưa thành công, chứ không phải
chúng ta không thể thành công.
Có lẽ ví dụ hay nhất minh họa cho nguyên tắc
này chính là trường hợp của nhà khoa học nổi tiếng
Thomas Edison, người Mỹ. Được biết đến như một
nhà phát minh lỗi lạc nhưng sinh thời không phải lúc
nào ông cũng nhận được sự ca ngợi và tôn kính như
vậy. Khi một phóng viên hỏi Edison: "Thưa ông, ông
có lời giải thích nào về việc đã thất bại hàng nghìn lần
trong khi cố gắng phát minh ra bóng đèn điện
không?". Edison đáp: "Xin ông hãy xem lại. Tôi
không thất bại. Tôi đã thực hiện hàng nghìn thí
nghiệm không mang lại kết quả nhưng đã tích lũy rất
nhiều kinh nghiệm cho việc chế tạo ra chiếc bóng
đèn điện vào lần sau cùng".
Điều quan trọng không phải chúng ta thất bại
bao nhiêu lần mà quan trọng là chúng ta đã học hỏi
đủ kinh nghiệm cần thiết để đạt được mục tiêu chưa?
Nếu chỉ một lần thử sức không mang lại kết quả tích
cực đã vội buông xuôi, thôi không cố gắng thì đã
đúng chưa? Thái độ đó không khác gì chứng tỏ là
mình sợ sẽ thất bại lần nữa. Và thế là chính chúng ta
đã tạo rào cản cho bước tiến của mình. Nhưng nếu
vượt qua được, chúng ta từng bước sẽ vươn đến đỉnh
cao của thành công.
Câu chuyện có thật về Bill Sands là một minh
chứng cho điều đó. Trước kia, ông đã từng phạm tội
và bị giam tại nhà tù San Quentin. Ra tù, ông bắt đầu
viết sách và cho ra đời cuốn My Shadow Ran Fast
(Tôi rượt đuổi bóng mình) nói về những kinh nghiệm
của bản thân khi còn là tù nhân đến lúc trở thành nhà
diễn thuyết trước công chúng.
Một buổi tối, khi còn là sinh viên, Mark đã có
dịp nghe ông diễn thuyết với khoảng một nghìn năm
trăm sinh viên khác. Đám sinh viên đang học năm
thứ hai vốn rất vô tư nghĩ mình đã hiểu biết và đầy
kinh nghiệm sống. Bill nói: "Lúc ấy, bố mẹ tôi bất hòa
với nhau. Bố tôi là thẩm phán tòa án liên bang, mẹ tôi
nghiện rượu và cách duy nhất để tôi gây được sự chú
ý của bố mẹ là quậy phá, chẳng hạn như ném gạch
vào cửa kính nhà người ta… Rồi tôi bắt đầu trộm
cướp, ngày càng lún sâu vào tội ác và cuối cùng bị
tống vào nhà tù San Quentin."
"Trong tù, các tù nhân yêu cầu tôi tham gia vào
hoạt động tình dục đồi bại của chúng. Nếu từ chối thì
tôi bị chúng đánh đến gãy mũi". Lúc đó Bill ấn mũi
ông bẹp xuống sát da mặt trước sự chứng kiến của
hơn một nghìn năm trăm sinh viên. "Khi chúng cứ
một mực đòi tôi phải tham gia, tôi kháng cự, chúng
bẻ gãy hết các ngón tay của tôi". Ông gập các ngón
tay ngược ra phía sau quá 90o cho mọi người xem.
Bill Sands thu hút sự chú ý và xúc động của tất
cả mọi sinh viên, họ dán chặt mắt vào ông. Ông tiếp
tục kể về cảm giác thấy mình là người "bị đau khổ và
thua thiệt nhất trên đời". Mỗi người trong chúng ta
đều đã từng có cảm giác hoặc suy nghĩ như thế vào
một thời điểm nào đó trong đời. Đối với Bill lúc đó,
nó quá hiển nhiên đối với ông đến nỗi ông không thể
cảm nhận bất kỳ điều gì khác tồi tệ hơn thế nữa.
Sau đó một thời gian, Clinton Duffy, một cai
ngục chú ý đến ông. Người này đã xem hồ sơ của tất
cả các tù nhân và nhận thấy ở Bill có điều gì đó đặc
biệt. Ông ta cho Bill xem cuốn sách Think and Grow
Rich (Nghĩ và làm giàu) của Napoleon Hill. Bill đã
đọc, tiếp thu các nguyên tắc, ý tưởng của cuốn sách.
Và Bill quyết định mình phải thành công – thành
công bằng cách giúp đỡ các tù nhân khác. Ông ghi ra
các mục tiêu của mình, kể về các mục tiêu ấy với
người khác, thậm chí mơ về chúng.
Mặc dù bị kết án tù chung thân, nhưng cuối cùng
Bill cũng được tha sau khi đã cam kết không tái
phạm, và ngay lập tức ông thành lập một quỹ giúp
các cựu phạm nhân làm lại cuộc đời. Ông viết sách về
cuộc sống trong tù của mình và đi diễn thuyết khắp
nước Mỹ. Ông nhanh chóng được sự yêu thích của
mọi người và trở nên thành công, giàu có.
Trước đêm kết thúc buổi diễn thuyết, ông đã
hoàn toàn thuyết phục các sinh viên quyết định thay
đổi cuộc đời họ. (Chính ông cũng là người đã góp
phần khiến Mark quyết định đi theo hẳn nghề diễn
thuyết trước công chúng).
Cuối buổi diễn thuyết, Bill nói: "Tôi xin giới
thiệu với các bạn vợ tôi, người phụ nữ đẹp nhất trong
đời tôi". Bức màn được kéo lên và một người phụ nữ
nhỏ nhắn bước ra. Mark nín thở. Với sự ngạo mạn của
tuổi trẻ, Mark nhận thấy bà chẳng đẹp chút nào.
Nhưng khán giả, trước tiên là phụ nữ, đã đứng dậy
hoan hô nhiệt liệt. Ai cũng chung một ý nghĩ rằng
một người tuyệt vời như Bill Sands có thể nhìn thấy
vẻ đẹp ở bà thì hẳn nhiên bà là người xinh đẹp.
Bill Sands - người từng có cảm giác mình là
người "bị đau khổ và thua thiệt nhất trên đời", bằng
sự nhìn nhận chính mình một cách tích cực - đã trở
nên rất nhạy cảm, có một nhân cách đặc biệt và có
ảnh hưởng mạnh đến nỗi ông có thể chạm được đến
từng ngóc ngách của tâm hồn con người. Ông thấy rõ
bản chất của vấn đề và bỏ qua cái cớ thất bại đã cản
trở ông. Ông đã thay đổi thái độ từ tiêu cực sang tích
cực, đã tìm thấy những hạt mầm của sự may mắn ẩn
sâu trong khó khăn thử thách. Nó thôi thúc ông từ
một phạm nhân trở thành một tác giả, nhà diễn
thuyết, doanh nhân thành công.
Sức khỏe không phải là vấn đề lớn
Bàn về vấn đề sức khỏe kém, chúng tôi không
nói đến những người bị "bệnh tưởng", tin rằng mình
bị đau ốm như một cách trốn tránh, thoát ly thực tế.
Hầu hết chúng ta đều có một nền tảng sức khỏe cần
phải gìn giữ thật tốt nhằm cân bằng cuộc sống và để
theo đuổi các mục tiêu đã đề ra. Nhưng đôi lúc
chúng ta vẫn gặp phải những vấn đề về sức khỏe, vậy
buông xuôi hay cố gắng để vượt qua?
Chúng tôi xin giới thiệu với các bạn một câu
chuyện đã được dựng thành phim, kể về những nghị
lực phi thường của Terry Fox, dù rằng bộ phim vẫn
chưa thể hiện hết những điều ông đã đạt được trên
thực tế.
Khi còn học đại học, Terry đã là một vận động
viên nổi tiếng người Canada, ông chơi rất giỏi một số
môn thể thao và đã từng hy vọng trở thành vận động
viên chuyên nghiệp. Một ngày nọ, trước những cơn
đau xuất hiện liên tục ở chân, ông phải đi gặp bác sĩ
và phát giác mình bị ung thư. Bác sĩ bảo: "Chúng tôi
biết là rất khó khăn để chấp nhận việc này, nhưng
chúng tôi phải cắt bỏ một chân của anh. Anh đã hai
mươi mốt tuổi nên anh phải tự quyết định về việc
này". Và Terry đã cay đắng ký vào giấy chấp thuận
cho phép cắt bỏ chân mình.
Những ngày sau đó, khi nằm trên giường bệnh
đợi hồi phục sức khỏe, có lẽ Terry đã gặm nhấm một
cách chua xót về nỗi mất mát lớn nhất đời của mình.
Có lẽ ông đã than khóc cho sự nghiệp thể thao đầy
hứa hẹn phải chấm dứt ngay cả khi chưa kịp bắt đầu.
Nhưng không, ông tập trung tất cả những suy nghĩ
của mình vào những điều mà người thầy huấn luyện
viên thời trung học của ông đã từng nói: "Con có
thể làm được bất kỳ chuyện gì – nếu con
quyết tâm thực hiện việc đó bằng tất cả trái
tim".
Terry dự định sẽ chạy bộ xuyên Canada nhằm
gây quỹ khoảng một trăm nghìn đô la, tài trợ cho các
cuộc nghiên cứu ung thư ở trẻ em để các em không
phải chịu sự đau khổ và nỗi khó nhọc mà ông đã trải
qua. Ông ghi ra giấy mục tiêu của mình và luôn suy
nghĩ về nó.
Khi xuất viện, Terry được lắp một chân giả. Ông
tập đi trở lại và nói với bố mẹ, với mọi người về dự
định tổ chức cuộc thi chạy maratông mang tên "Hy
Vọng".
Bố ông bảo: "Con ạ, gia đình đã để dành tiền để
con học đại học trở lại. Khi nào tốt nghiệp, con hãy
tham gia hoạt động từ thiện". Nhưng ngay hôm sau,
Terry đến Hội Ung thư Canada trao đổi về dự định
quyên tiền thông qua cuộc chạy đua maratông. Họ
nói phải gác qua việc này vì đang bận rộn với nhiều
hoạt động khác. Họ cũng cho rằng gia đình ông nói
đúng và ông nên để sau này hãy tính.
Ông quay trở về trường, thuyết phục người bạn
thân đáp máy bay đi Newfoundland. Ở đó, Terry bắt
đầu cuộc chạy bộ xuyên quốc gia. Là người thuộc
cộng đồng nói tiếng Anh của Canada, nhưng nơi xuất
phát là khu vực nói tiếng Pháp nên lúc đầu ông chưa
được giới truyền thông chú ý. Sau 327 ngày ông mới
đến được khu vực nói tiếng Anh. Chạy hơn ba mươi
dặm một ngày, phần chân bị cụt của ông ngày càng
cảm thấy cái chân giả mà nó phải mang là khá nặng.
Terry vừa chạy vừa nhăn mặt, máu rướm ra, chảy
nhỏ giọt nhưng ông đã bắt đầu trở thành nhân vật
chính trong các tít báo đăng trên trang nhất!
Cuối cùng ông cũng được gặp Thủ tướng
Trudeau. Họ bắt tay nhau và Thủ tướng hỏi ước mơ
của ông là gì. Terry nói về mục tiêu muốn gây quỹ
một trăm nghìn đô la. "Nhưng với sự hỗ trợ của ngài,
thưa Thủ tướng, chúng tôi có thể mở rộng mục tiêu
đến một triệu đô la". Tuy nhiên Thủ tướng vẫn chưa
có ý định gì lúc ấy.
Đó cũng là lúc Terry xuất hiện ở Mỹ. Chương
trình truyền hình "Người thật việc thật" đã quay
phim ông. Và Terry vẫn tiếp tục cuộc chạy bộ. Khi
đến Thunder Bay ở Ontario, ông bắt đầu gặp khó
khăn về hô hấp. Bác sĩ khuyên : "Anh phải ngừng
chạy thôi, các khối ung thư đã lan ra dầy đặc khắp
ngực anh".
Terry cho rằng bác sĩ chưa hiểu ông. "Lúc đầu",
ông nói, "gia đình nói tôi không thể thực hiện cuộc
chạy bộ, nhưng tôi vẫn tiến hành. Hiệp hội Ung thư
bảo không được nhưng tôi vẫn tiếp tục. Chính quyền
địa phương bảo tôi dừng lại vì tôi làm tắc nghẽn giao
thông nhưng tôi vẫn tiến lên. Ngài Thủ tướng thực sự
không muốn ủng hộ tôi sau khi tôi đã có một trăm
nghìn đô la, nhưng cuối cùng ngài cũng hỗ trợ và
chúng tôi đã quyên góp được một triệu đô la. Khi rời
văn phòng của ông, tôi dự kiến sẽ quyên góp một đô
la trên mỗi người Canada – tức là 24,1 triệu đô la."
Bác sĩ đã thật lòng cầu chúc Terry thành công
với dự định đó, rằng chính Terry đã khiến cả nước dỡ
bỏ những rào cản về ngôn ngữ, xóa tan thói cục bộ
địa phương giữa các tỉnh với nhau. Terry đã trở
thành một người anh hùng dân tộc. Và có một chiếc
máy bay phản lực của Không quân Canada đang chờ
tại đường băng để đưa ông về Vancouver, nơi bố mẹ
ông đang đợi đưa ông đi bệnh viện. Terry phải miễn
cưỡng đồng ý.
Chúng tôi nhớ đã xem chi tiết này trong bản tin
buổi tối vài năm sau đó: Họ đưa ông vào phòng cấp
cứu và một phóng viên trẻ vì muốn đưa tin sốt dẻo,
gần như đã nhảy bổ vào bàn mổ của ông mà hỏi:
"Thưa ông Terry, ông sẽ làm gì tiếp theo?"
Terry, một vận động viên chuyên nghiệp, cho
đến phút cuối vẫn dũng cảm nhìn thẳng vào camera
thu hình, ông hỏi: "Phải chăng các ông sẽ giúp tôi
hoàn thành cuộc chạy bộ này?".
Ông qua đời không lâu sau đó. Và người Canada
cũng đã quyên đủ số tiền 24,1 triệu đô la cho quỹ của
ông.
Câu chuyện của Terry Fox, theo chúng tôi, là
trường hợp cảm động nhất đáng để suy ngẫm đối với
những người tin rằng họ có vấn đề về sức khỏe, và
vấn đề ấy ngăn cản họ thành công. Điều mà Terry
chứng tỏ với chúng ta là vẫn có cơ hội thành công dù
bạn rơi vào tình huống tuyệt vọng nhất.
Những người khác có thể nghĩ rằng nếu bị bệnh
như Terry thì không thể di chuyển được. Nhưng ông
đã chứng minh rằng, chúng ta đau ốm không có
nghĩa là chúng ta mất đi những phẩm chất quý báu
của con người. Terry đã không viện cớ đau yếu hay
đang gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe mà buông
xuôi; thay vào đó ông ...
 





